Có lần Bernard Shaw nói: "Dạy người ta thì người ta không bao giờ đọc hết".Trước hết, tôi xin nói rằng, tôi cũng chẳng cần mướn một thư tín viên; sau, nếu cần đi nữa, tôi cũng chẳng mướn ông, bởi vì ông không viết nổi một bức thư bằng tiếng Thuỵ Điển cho đúng mẹo.Tôi quen một người đàn bà ở Nũu Ước lúc nào cùng phản nàn về cảnh cô độc.Không những vậy, bà lại còn đem việc về nhà làm thêm đến tận nửa đêm.Từ đó ông tự vạch ra một con đường và nhất định theo đúng nó.Chồng bà suốt ngày đi dự các cuộc tập trận trên bải sa mạc, còn bà suốt ngày lủi thủi trong căn nhà gỗ lụp xụp.Như nhạc phụ tôi, ông Henry Price chẳng hạn, ông rán sống theo đạo: "kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân" [25] và không thể có một hành động ti tiểu, ích kỷ hoặc bất lương được.Ông tin chắc thế nào cũng chết trong phòng và xác sẽ vùi sâu dưới tuyết.Như vậy, nếu may mà gặp người nào biết ơn mình thì phải vui thích biết bao không? Còn nếu chẳng may thì cũng không đến nỗi thất vọng.Chỉ có nâng cao tư tưởng mới có thể thành công và tiến được thôi".