Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật.Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội.Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu.Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà.Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ.Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa.Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường.- Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì.Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ.
