Nghĩ kỹ, ta sẽ thấy việc tạo hoá tiếp tế thời-gian cho ta quả là một phép mầu hiện ra hằng ngày.Có sao đâu? Tôi biết rằng bạn thưởng thức được âm nhạc, vì vậy các dàn nhạc mới lựa toàn những bản hay, bỏ hết những bản dở.Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ.Lần lần bạn nghiên cứu những vấn đề khó hơn và bạn sẽ có thể dùng luật nhân quả giảng cho tôi tại sao những con đường thẳng băng ở Luân Đôn lại ngắn như vậy còn ở Paris lại dài hàng mấy cây số.Nó là hình hình thức của nguyện vọng chung của nhân loại: Nguyện vọng tìm hiểu thêm.Chẳng hạn khu vực âm nhạc (2).Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui.Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác.Trong 16 giờ đó thầy không phải kiếm ăn, không phải lo vấn đề tiền bạc, thầy sung sướng, rảnh rang.Tôi sợ những lời khuyên của tôi có giọng dạy đời và đường đột quá.