Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành.Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình.Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp.Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ.Không cất đấy, làm gì được nhau.Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem.Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ.Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt.Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới.Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa.