Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết.Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao.Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò.Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì.Tôi vẫn không nói lời nào…Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng.Một pho tượng im lìm.Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa.Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí.