“Không có biển xanh thì không có sóng trắng, ko có sông lợ thì không có phù sa.“Sao anh không nói gì, sao anh không giữ em lại, nếu anh chỉ nói một lời em sẽ bỏ tất cả để nằm trong vòng tay ấm áp của anh mãi không xa rời?! Tại sao… tại sao chứ?”.Cô nhìn lên bầu trời và mỉm cười như vừa hiểu ra một điều gì đó.- Hôm trước anh hẹn với đối tác ở một nhà hàng Việt, anh vô tình được nghe lại bản nhạc Phút Ban Đầu, bài hát kỷ niệm của hai đứa mình và anh…- Thế à, được rồi, nếu cháu muốn thì ta sẽ đưa cháu đi – Ông Gió trả lời.Lúc này Chíp mới để ý kĩ khuôn mặt của vị ni cô tốt bụng.Nước mắt ràng rụa, nghẹn ngào không nói ra lời, chị vội cám ơn rồi đi thẳng về nhà.“Sài Gòn có những cái lạ rất quen và những cái quen rất lạ.- Giờ con đã “đủ ngà, đủ vòi” rồi, ta không còn gì phải lo lắng, chỉ lo cho mẹ con nay ốm mai bệnh, con nhớ chăm sóc bà ấy cho tốt.Chúc mọi người luôn thành công trên chính đôi chân của mình!!!