Thật ra, một ngày của bạn không dài.Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn.Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.Bởi bạn là người sòng phẳng.Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ.Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái.Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc.Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ.Hắn biết vì hắn đã từng.
