Khổng Phu Tử nói: “ Xảo ngôn nịnh sách tiên hỉ nhân” (lời nói xảo trá nịnh bợ tổn hại điều nhân).Người hỏi không nhịn cười được, hết lời ca ngợi tài ăn nói của âu Dương Tu.Trong cơn lốc chính trị có khi nguy hiểm sắp ập xuống đầu thì giả ngu giả ngốc có thể thoát hiểm, giữ được mạng sống.Họ rất sợ người khác biết, nên hay lảng tránh không nói đến để che giấu nội tâm thực sự của họ.Rõ ràng kỹ xảo lừa này có cơ sở tâm lý.Chu ân Lai muốn an ủi cụ Châu bèn mời cơm.Ông bèn bắt đầu làm ăn cò con.Rõ ràng trò hai mặt này khó lòng lừa được đối phương già dặn kinh nghiệm.Nếu đối phương là người biết nghĩ đến người khác thì cái tốt lành ta đem lại chỉ ra quyết không thể như mũi tên bắn đi không quay trở lại, đối phương nhất định sẽ tìm cách báo đáp.Muốn vận dụng thành công phương pháp "hư nghĩ thị ý pháp" thì phải nắm bắt tinh xảo hai bước đó.
