Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu.Chán ngán vì làm phận con cháu cảm thấy mặc cảm và ích kỷ khi chán ngán.Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy.Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.Nó tan chảy, tan chảy.Nhưng nước mắt không nghe tôi.Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống.Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.Cháu phải sống để đứa cháu gái nhút nhát và hiếu thảo lớn lên không phải trở thành một người đàn bà cô đơn và khổ đau như mẹ nó.Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra.
