Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn.Người bảo người là ác.Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống.Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy.Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ.Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất.Y học bó tay… Mọi người cười thích thú.Sáng ra hắn bắt đầu xưng hắn.Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào?