Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự.Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh.Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi.Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu.Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết.Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ.Ai có lương tâm và danh dự của người nấy.Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ.