Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình.Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó?Mất cái giấc mơ đấy.Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình.Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát.Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng.Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có.Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết.Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn.