Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời.Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen.Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm.Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi.Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình.Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái.Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung.Ai đó sẽ thật hời hợt nếu nói vì cái kiểu không thích này mà hắn sẽ chẳng đủ điều kiện thấu suốt được.Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa.