Nỗi sợ hãi không thể đánh bại được nó.Đó là mê muội, là vô tri, là bất thức.So sánh với điều đó, hạnh phúc thực ra chỉ là thứ thô thiển.Còn những người khác bị mất mát quá nhiều chỉ thấy bất hạnh sâu sắc hay ngã bệnh.Chúng không phải là sự sống của bạn – chúng chỉ là hoàn cảnh sống của bạn thôi.Tuy nhiên, trong cái thế giới các hình tướng dường như phân biệt chúng ta, sự hoàn hảo phi thời gian là một khái niệm không thể nghĩ bàn được.Điều quan trọng là những cảm giác ngấm ngầm về sự bất toàn, về nỗi sợ hãi, về sự thiếu thốn, và không thỏa mãn vốn là đặc điểm của trạng thái vị ngã dường như không còn ám ảnh bạn nữa – phải thế không? Chúng tan biến đi hay vẫn tiếp tục hiện hữu bên dưới cái vẻ hạnh phúc bề ngoài ấy?Nhưng rồi một mối quan hệ thật đặc biệt xuất hiện.Nó làm cho quá khứ tan biến đi.Khi nỗi đau khổ của bạn thật sâu sắc, thì rất có thể bên torng bạn nẩy sinh thôi thúc tìm cách trốn chạy thay vì vâng phục nó.
