Ông đã quên những lạc thú ấy.Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật.Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình.Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi.Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra.Kể cả cái nhàm chán.Lúc thì một vài tháng mới đến một lần.Của một thân xác đặc.(Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh).Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả.
