Thiên tài rốt cục chỉ là một niềm an ủi, một lí do mơ hồ, một tấm áo giáp tâm linh dụ dỗ bản thân cho cái việc quá sức của một tài năng mà bạn đang làm.Bằng không, mọi người nói đúng đấy.Giữa đầm lầy thông tin.Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn.- Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ.Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.Viết là một lao động kỳ diệu.Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang.Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả.Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó.