Mãi đến khi ông dùng câu hát dưới đây làm châm ngôn, ông mới thấy bình tĩnh trong tâm hồn.Chúng tôi nhận được hai truyện tuyệt hay, tới nỗi không sao phân biệt được hơn kém.Ông tuyên bố rằng chưa thấy một ai chết về chứng mất ngủ.Nếu lời khuyên rất quan trọng thì gạch dưới cả đoạn hoặc đánh dấu như vầy: xxxxx.Tôi quen một người làm giám đốc một công ty bảo hiểm lớn trong 15 năm.Sự bình tĩnh và lòng tin của nhà tôi, thật đã làm cho tôi vững lòng.Rồi tấn bi kịch kết cục ra sao? Tại sao hai ông bà nhất định biến gia đình của mình thành một "nhà thương điên" như ông đã nói? Đã đành có nhiều nguyên nhân lắm, nhưng nguyên nhân chính là cả hai ông bà đều nhiệt tâm muốn làm cho chúng ta, bạn và tôi cảm động.Bệnh tôi nặng đến nỗi không dám nói thiệt với người thân trong nhà.Ông nói: "Tôi ăn không được, ngủ không được.chắc chắn tôi sẽ thất bại và khổ sở.