Ngọn lửa bén rễ rất nhanh.Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề.Giữa đầm lầy thông tin.Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu.Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi.Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do.Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn.Có bon chen bẩn, ác.Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn.