Nhưng như thế chưa đủ.Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác.Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống.Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm.Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân.Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc.- Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ.Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi.Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi.