Nhưng bởi vì không biết giống thế nào.Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho.Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình.Nhưng tôi không muốn có thái độ của một kẻ bỏ chạy.Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ.Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác.Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn.Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác.Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình.Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm.
