Bỗng giáo sư gặp một ông từ giữ nhà thờ, người cao tuổi, sâu sắc về đạo hạnh.Hình như các bạn trai ấy mất ý thức về tội lỗi.Alexis Carel nói: người là vật bí mật.Đa tình thì bạn trai và bạn gái như nhau.Hành vi nhiều ít đến đâu.Con ngựa cây, trái banh cao su, con diều giấy sao bây giờ họ thấy chán quá.Khi rủi mất tình yêu, trí tưởng tượng cũng trưng bày ra trong óc họ hình ảnh người con gái mà họ bán đ àn lòng đang khoác tay một chàng trai khác đã có những cử chỉ thân mật hay viết những bức thư tình tứ cho kẻ tình địch của họ.Trừ những bạn trai có một lập trường dứt khoát căn cứ vào nột nền tu đức vững chắc, quyết định không giao thiệp với phái yếu, trừ số người đó, tất cả bạn trai nào tin mình trí dũng có thừa mà dằn co, lời qua tiếng lại với bạn gái, sau cùng cũng bị bạn gái thuyết dụ.Người mà như cục bột, ai muốn nắn gì thì nắn, làm sao làm nên việc lớn.Tâm tình cảm thấy cô độc của họ làm lây xung quanh, khiến cho nhiều kẻ gặp họ nghe bầu khí xã giao nặng.
