Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng.Nhưng nàng vẫn lắng nghe.Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm.Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn.Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu.Chứ không thở dài như những người thân…Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm.Cái này không rõ lắm.Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm.Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực.