Mỗi tuần, trong sáu buổi sáng, mỗi buổi sáng để dành ít nhất là nửa giờ và trong ba buổi tối, mỗi buổi được giờ rưỡi, tổng cộng bảy giờ rưỡi.Nhưng quả là tôi có đọc, chứ không phải là không.Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất.Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui.Điều quan trọng nhất là luôn nhận thấy luật nhân quả, nghĩa là thấy sự phát triển liên tiếp trong vũ trụ, nói một cách khác, là thấy luật biến hóa.Vậy bạn phải tiến chầm chậm.Có gì đáng chán đâu? Ngay trong công ty địa ốc cũng có cảnh đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống.Tôi ân hận cho bạn lắm, nhưng còn có chỗ để an ủi.Nếu bạn nghĩ rằng có thể bỏ ra bảy giờ rưỡi mỗi tuần để gắng sức một cách đều đều và nghiêm trang mà vẫn giữ được lối sống cũ thì bạn làm đấy.Không có gì so sánh với nó được.
