Tôi được trả lương rất hậu.Với chúng tôi, câu trả lời đã quá rõ ! Tất cả chúng tôi đều giơ tay lên.Ông được công nhận là người mở cửa Trung Quốc.Nhưng phải chăng tất cả những giây phút hạnh phúc đều tuyệt vời và những khoảnh khắc đau khổ tệ hại?Tại sao tôi lại vẽ ra một viễn cảnh ảm đạm như thế? Sự thật là những điều trên đã sảy ra một cách tự nhiên trong xã hội như thể đó là phần thưởng cho người chiên thắng và là hình phạt cho kẻ thua cuộc.“Đừng gọi nó là lỗi lầm, hày gọi nó là một bài học”.Sau cùng, một ngày nọ, một công ty bảo vệ hầu như đã phá sẳn được bán cho bà.Lớn lên trong một vùng quê nông thôn với một chút tài sản thừa kế, ông “ lang thang” từ chướng ngại vật này đến chướng ngại vật khác với một ý chí kiên định và một mục đích rõ ràng,ông đã khắc phục được nhiều thất bại khác nhau.Nhưng đó chính là xã hội ta đang sống.Nếu không gặp lúc khó khăn ,bạn sẽ không phát triển được nghị lực của mình .
