Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ.Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ.Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt.Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh.Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi.Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi.Mọi người bảo bạn hiền lành.Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình.