Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi.Hồn nhiên đến đáng sợ.Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm.Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình.Cũng có cớ để thôi viết.Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi:Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai.Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ.Thôi thì dùng vào chỗ khác.
