Biết rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ và phải hài lòng với số giờ đó, điều ấy dễ dàng quá mà!".Tôi nhận rằng câu ấy khó nói vô cùng vì quần vợt quan trọng hơn cái linh hồn bất diệt nhiều lắm.Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương.Nhưng tôi nhấn mạnh rằng văn chương không bao gồm hết khu vực hiểu biết của loài người.Bây giờ tôi xem ông ta sử dụng 16 giờ đó như thế nào.Câu ấy tầm thường quá đến nỗi khi viết ra, thực tình tôi cảm thấy mắc cỡ.Trên hàng trăm bến xe ở ngoại ô, mỗi buổi sáng bạn thấy những người bình tĩnh đi đi lại lại trong khi công ty xe điện trắng trợn ăn cắp thời giờ quý hơn vàng của họ.Vậy mà người ta cứ bảo thời giờ là tiền bạc chứ.Bỏ qua lời tôi là bỏ qua lời khuyên quý báu nhất đấy.