Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch.Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích.Hắn cũng thông minh đấy chứ.Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.Nhưng mà này không được bi quan.Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình.Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia.Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.Mở tủ ra, thay quần áo.