Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả.Mà đời người thì có mấy đâu.Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau.Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.Để tí nữa em bảo cháu vào.Hoặc lúc phấn khích.Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt.Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?.Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.