Hình như mắt tôi rơm rớm.Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết.Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!.Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế.Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi.Tự dưng mẹ lại ra giá.Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám.Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào.Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra.Vận động điên cuồng và đầy khao khát.