Tôi không hiểu tại sao như vậy.Bảo rằng trí óc bạn không thể tập trung vào một tư tưởng là không có căn cứ.Hễ chưa gắng lắm cái gì để thoả mãn ý muốn đó thì lòng ta chưa yên.Dùng thời gian đó cho hợp lý, cho hiệu quả là vấn đề khẩn cấp nhất.Vậy, chúng ta bắt đầu xét quỹ chi tiêu thời giờ mỗi ngày.trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete.Tôi biết bạn đương tự nhủ: "Cái anh chàng này, từ đầu sách tới cuối chương trước nghe cũng xuôi xuôi, cũng đã bắt đầu làm cho mình hơi chú ý tới, nhưng bảo mình suy nghĩ ở trong xe và tập trung tư tưởng thì không được rồi.(Tôi biết sẽ có độc giả bất bình, trách tôi nói xấu công chức thành phố, nhưng tôi không thay đổi ý kiến vì tôi đã biết rõ thành Luân Đôn).Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.Nhưng dù giàu đến bậc nào, bạn cũng không thể mua lấy được một phút.