Sáng ra hắn bắt đầu xưng hắn.Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được.Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức.Như một thứ bạn bè cho xôm tụ.Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng.Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa.Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ.À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng.Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ.
