Mà còn thua trắng về tài năng.Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau.Người bảo nghệ thuật là giản đơn.Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống.Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu.Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy.Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi.Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng.