Tôi còn nhớ những buổi chiều cũng Herbie Cohen và Davey Fried đến rạp Benson (Brooklyn) xem Mitchum diễn.Nhưng đến bây giờ tôi mới biết mặt chú rể đấy.Trước kia chúng ta hay nói về Jackie Robinson và Dwight Eisenhower, rồi thì JFK và Elvis.Jim là một nhà báo, nhà văn rất được công chúng mến mộ.Chắc do ông không có năng khiếu.Ví dụ, bất cứ công ty nào cũng thích được hỏi về tầm quan trọng trong những chiến lược của họ.Nghị sĩ Kegauver có vẻ như thất vọng hoàn toàn về câu trả lời của Stengel, ông ngó tới ngó lui tìm một người nào khác để được nghe một câu trả lời ưng ý hơn.Trước hết là sự bình tĩnh.Một phong cách pha trộn và xoay theo tất cả những cung bậc tình cảm.Tôi học được kinh nghiệm quý giá này sau lần trò chuyện với Joe DiMaggio Jr.