Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay.Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt.Nhưng thấy cũng hay hay.Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn.Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm.Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta.Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu.Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.Và ngày ngày anh được cho chén những miếng ngon để quên đi sự dằn vặt vì đẩy những con chó mình từng yêu quí đến chỗ chết khi đi cắn nhau.