Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt.Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa.Chả phải thở than gì.Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu.Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc.Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường.May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu.Mọi người còn lo cho bác nữa.Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó.
