Bạn quay trở lại phòng khách, dốc ngược túi xách để mọi thứ rơi ra.Tất nhiên, đó chính là quả dưa sáp mà chúng ta đang nói.Nói cách khác, khoảnh khắc chúng ta nhớ ra nơi mà chúng ta đã gặp họ, sự liên kết liên tưởng mong muốn, điều giúp chúng ta nhớ đến tên của họ sẽ được kích thích.Bruce Springteen (một ca sĩ, nhạc sĩ người Mỹ, sinh năm 1949, biệt danh “the Boss”.Các kĩ thuật được dùng ngày ấy cũng giống như hiện nay mà thôi.Anh ta cứ thế nói một cách tự nhiên và trôi chảy trước một thính giả tưởng tượng.Đã bao nhiêu lần bạn mất thời gian đi tìm chùm chìa khóa của mình? Đã bao nhiêu lần bạn tình cờ gặp lại một người bạn cũ nhưng không thể nhớ nổi tên anh ta? Tại sao nhiều người có thể nhớ được những sự việc của 30 năm trước, mà đôi lúc bạn lại không thể nhớ được một sự việc mới xảy ra ngày hôm qua?Một mũi tên được vót nhọn, chiếc áo giáp bóng nhoáng và dép đang được nhuộm.Sẽ chẳng có ích gì khi chép lại những lời nói của giảng viên; làm như vậy chỉ gây mất tập trung, căng thẳng và mất khả năng tiếp thu.Nếu bạn nhảy cóc từ thời đại này sang thời đại khác thì bạn sẽ rất khó theo dõi và nắm được nội dung.