Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35.Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí.Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ.Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc.Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi.Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống.Ngoài nước thì: Tôi không có chức năng với nội bộ của các anh.Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì.Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.