Suốt nhiều tháng trời tôi phải sống nhờ mì gói: điểm tâm, ăn trưa, ăn tối, tất thảy đều là mì gói! Tôi lại phải quay về sống trong căn phòng thuê chật hẹp.Hai khám phá dưới đây sẽ làm sáng tỏ những gì tôi đã nhắc đến ở trên:Sự kiên trì của một Alexander Graham Bell đã cho phép chúng ta trò chuyện từ những khoảng cách xa xôi.Tôi được chỉ định làm thư ký phụ trách các tổ chức xã hội của Hội sinh viên.Thất bại không có nghĩa bạn là một kẻ ngốc nghếch khi cố gắngThậm chí có cả nhữn trường hợp các bà mẹ tự mình tham gia các lớp học thêm và thật sự việc này sẽ giúp ích cho con họ ở trường? Rồi việc gì sẽ sảy ra nữa đây? Tôi hi vọng chúng ta sẽ nhận ra trước khi quá muộn.Tôi phải cúi gập người để chui vào một căn phòng thuê chật hẹp.“Bi kịch tệ hại nhất trong tất cả các bi kịch không phải là cái chết non mà là sống đến 75 tuổi mà vẫn không có cuộc sống đúng nghĩa”.Vì thế, tôi luôn mong được đến trường, tuy nhiên đó cũng là nơi tôi vừa yêu vừa ghét.Nếu bạn hạnh phúc, bạn cảm thấy thích thú và thỏa mãn với công vuệc của mình , bằng mọi giá bạn phải tiếp ục công việc đó.