Đối với việc chuyển hóa nội tại, không có việc gì để bạn làm cả.Thông thường nó tưởng tượng đến các tình huống trắc trở cùng các hậu quả xấu, và như thế người ta gọi đó là nỗi lo âu.Khởi đầu của tự do là nhận biết rằng bạn không phải là thực thể đang khống chế bạn – không phải là chủ thể tư duy.Nếu bạn bị lôi cuốn vào tình trạng đồng hóa một cách bất thức với cảm xúc do thiếu sự hiện trú, bình thường là như vậy, cảm xúc ấy tạm thời trở thành “bạn”.Ta là sự sống vĩnh hằng.Chấp nhận đau khổ là chuyến du hành tiến vào cái chết.theo nghĩa hẹp của từ này, bệnh tật có một quá khứ và một tương lai.Đừng kết tội lẫn nhau là vô minh.Các thay đổi sinh hóa này tượng trưng cho khía cạnh vật chất của xúc cảm.Trong trạng thái ý thức bình thường, nghĩa là trạng thái chưa tìm được lối thoát, chưa tỏ ngộ, vẫn còn đồng hóa với tâm trí, thì sức mạnhvà tiềm năng sáng tạo vô hạn nằm ẩn trong cái Bây giờ hoàn toàn bị che mờ bởi thời gian tâm lý.