Quên mục đích đi, chỉ nghĩ tới miên chung quanh bạn thôi, và sau một thời gian, có lẽ vào lúc mà không ngờ tới nhất, bạn bỗng nhiên tự thấy mình ở một trong một châu thành xinh xắn trên đỉnh một ngọn đồi.Thưa bạn, nếu vậy, xin bạn thứ lỗi cho tôi, bạn chính là người mà tôi tìm đỏ mắt trong bốn chục năm qua.Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.Bạn nên quên rằng nó là thơ hay, chỉ đọc vì truyện và những tư tưởng xã hội của nó thôi.Mặc dầu vậy, bạn vẫn tán thưởng bản đó.Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn.Muốn sống đầy đủ, điều kiện thứ nhất là phải kiểm soát được trí óc.Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui.Đó là trường hợp mà hoàn cảnh buộc bạn phải có năng lực rất cao để tự điều khiển một cách chuyên chế.Tôi chỉ nhắc lại cho bạn đấy thôi.