Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói.Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ.Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh.Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.Nhà bạn có nhiều người làm trong ngành, có người nói đùa đùa thật thật: Thắng thì ai chả thích nhưng chỉ mong Việt Nam bị loại ngay từ vòng đầu.Thôi thì tôi im lặng.Mắt và đầu đau đã thành nhàm.Ngoài nước thì: Tôi không có chức năng với nội bộ của các anh.Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời.