Phút chốc, cái dịu ngọt của tình yêu có thể trở thành sự công kích dã man hay nỗi sầu khổ khủng khiếp.Đó là lòng khoan dung.Tôi nghe thấy tiếng nói: “Chống cự vô ích”, như thể phát ra từ bên trong lồng ngực mình.Trong chừng mực nào đó, lúc ấy bạn không cần đến thế giới này nữa.Khi có điều gì đó chủng khiếp xảy ra cho tôi hay cho ai đó thân cận với tôi – như tại nạn, bệnh tật, đau khổ nào đó, hay cái chết – tôi có thể giả vờ rằng điều đ1o không có gì xấu cả, nhưng thục ra điều đó là xấu.Nó chỉ có thể tồn tại khi bạn vắng mặt, khi bạn không trụ ý vào hiện tiền.Nếu phản kháng hay đấu tranh chống lại hành vi vô minh của người khác, thì chính bạn cũng trở thành vô minh.Ông nói rằng xúc cảm là phản ánh của tâm trí in vào cơ thể.Càng tìm kiếm theo lối này, hạnh phúc càng dễ vuột khỏi tầm tay bạn.Bạn không cần đến nó nữa.
