Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời.Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng.Bảo keo xịt tóc miễn phí.Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên.Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều.Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề.Cũng có cớ để thôi viết.Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết.Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu.