Tôi bắt đầu cảm thấy mất tự tin.Lúc 22 tuổi, ông đến Indonexia không một xu dính túi."Đó là thước đo cuộc đời của người đó ,là số đo năng lực thành công của anh ta .Nếu chúng ta cạnh tranh vớ chính bản thân mình và thua cuộc thì ai thắng đây? Hãy nghĩ về điều này.“…Chẳng hạn, có một quan niệm đạo đức và luân lí buộc các bệnh viện tư không được từ chối những ca cấp cứu.Xấu không hẳn là xấu, mà có thể là tốt; tốt không hẳn là tốt mà có thê xấu.Việc đứng dậy được mới là điều đáng nể.Và khi họ không đạt được kết quả như mong đợi trong một khoảng thời gian nhất định, họ bắt đầu lôi kéo hoặc dùng các mánh khóe khác để đạt được kết quả như mong muốn.Nếu không gặp lúc khó khăn ,bạn sẽ không phát triển được nghị lực của mình .Sau 7 năm bác bỏ,vào năm 1947,ý tưởng của ông đã được chấp nhận.