Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.Tôi thấy thế là tốt.Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi.Hãy bắt tôi, nếu có thể.Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ.Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn.Cô gái bảo: Không.Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.Xé chừng chục trang thì bác tôi lên.