Có một bộ óc biết tuân ý ta thì nên lợi dụng nó một cách tối đa.Bạn phung-phí thời giờ quí báu của bạn ra sao tuỳ ý, sự tiếp tế cũng không vì vậy mà ngưng lại.Thường thường ông không yêu thích công việc của mình, may lắm là không ghét nó.Học cái gì? Điều đó không thành vấn đề, từ xưa tới giờ nó chưa bao giờ thành vấn đề.Vậy nhất định không được đọc báo trên xe! Thế là đã để dành được 45 phút rồi đấy nhé!Mà trong luyện trí, một yếu tố quan trọng nhất là phải thấy gắng sức, khó nhọc, thấy nửa muốn làm, nửa muốn bỏ; cảm giác đó không thể có được, khi ta đọc tiểu thuyết.Người ta không phải lúc nào cũng gắng sức hoài được".Nhưng có gì lạ đâu? Vẫn là luật nhân quả mà.Đến mức đó thì đời ta có thể như đời sống trong tù và không phải là của ta nữa.Nó có thể phản bạn và làm bạn lạc lối đấy.
