Mụ ta không cho Sid một sự lựa chọn nào khác.Anh đứng thẫn thờ ra đó mà suy nghĩ.Chàng ngồi xuống sát ngay mảnh đất của mình chăm chú nhìn và chờ đợi.Nước chỉ có đổ xuống hay chảy vào ta mà thôi.Chúng nở ra hàng trăm cây, đủ mang lại may mắn quanh năm.Sid nhận thấy rằng cái mà bà thiếu lại chính là cái mà chàng đang cần: một dòng suối.Cậu có biết thế nào là sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự hay không?Đơn giản chỉ có thế mà thôi, có đúng vậy không?- Xin ngài đừng đi - Sid khẩn khoản - Xin hãy nói cho tôi biết tại sao.Không một giây lãng phí, Sid liền leo lên lưng ngựa.