Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi:Bạn còn phải sống dài dài.Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh.Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ.Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại.Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu.Không để nàng phải đau đớn hơn nữa.Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia.Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này.
