Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn.Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo.Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện.Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất.Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình.Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy.Còn anh thì vẫn phải sống.Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày.Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm.